
Chuyện kể rằng, một trường thiếu nhi nghe tin Bác đến thăm trường thiếu nhi, các thầy cô tíu tít chuẩn bị trang hoàng hội trường đón Bác. Bác đề nghị dẫn Bác đến nhà bếp và phòng ngủ xem các cháu có được ăn no, ngủ ấm và chăm sóc chu đáo không. Sau đó, Bác lấy ra một gói kẹo lớn chia đều cho các cháu. Đang nhìn các cháu ăn kẹo. Bác chợt nhận ra có một cháu đang đứng ở góc phòng, nét mặt buồn xo vì tay bị bẩn nên cô phạt không cho nhận kẹo của Bác, Bác đã hỏi thăm và dặn dò phải giữ gìn đôi tay đáng quý của mình.


Tộ xúc động trước sự chăm sóc ân cần của Bác. Từ đấy, Tộ luôn giữ đôi tay sạch và rửa tay sạch trước khi ăn. Biết sai biết nhận lỗi đã đáng quý, biết sai còn biết sửa còn đáng quý hơn. Vì tấm lòng bao dung của Bác, Tộ không chỉ cảm động mà còn tự rèn thói quen tốt cho bản thân mình.